<Yumeship, char x oc, MxM> Gachiakuta, August x Izark
Important: Wipe away or block me if you feel uncomfortable because I made this to satisfy my heart and soul. Copying or reposting without permission is not allowed. Thank you for reading <3
Chap 1: A new home?
Unexpectedly, what I thought was my home turned out to be just an illusion I’d created for myself. The desire to have a home of my own, a place where one or two people would be waiting and caring, has haunted me ever since ‘that time’. Zodyl fulfilled half the truth for me; if I helped him, he would give me the experience of having a place to return to. But I failed; I didn’t complete the mission, I couldn’t hold onto the illusion I’d painstakingly cultivated. The Raiders weren’t perfect enough to fulfill that dream, but I reluctantly managed to do it, at least none of the members actually tore off the plastic mask of family affection in front of me. They’re such good actors, a bunch of crazy people with not a single normal soul among them—they’re incredibly good at acting… Or rather, I pretended not to notice the times they glared at each other, practically spitting fire, and willingly continued this charade with these guys.
Yet, that trash beast failed to send the Cleaners, including me, to their graves. I was beaten senseless by the guy with the umbrella, no matter how hard I tried, and Fuu nearby… well, I couldn’t rely on him, I don’t blame him. As a result, the tattooed guy carried me like a chicken, dragging my battered body along wherever he went, with Fuu following behind, begging him to beat him up. I was so dazed I couldn’t hear anything he said, in pain, and with a headache from his incessant chatter, I fainted without even realizing it. When I woke up, I found myself falling from the sky surrounded by Cleaners. I was so terrified that I fainted again. When I opened my eyes again, I was in the infirmary, and my hair disheveled as if I’d been electrocuted and surrounded by Cleaners. At this point, I didn’t need to struggle; a single scream would be enough for them to gang up and beat me to a pulp!
[[MORE]]
The mission failed, so even if I survived, I had nowhere to go. I started to want to cry…
And then the tattooed guy spoke up; he actually wanted me to join. “I’m a good judge of character~ I hit you a bit too hard back then because you were like a cockroach, I kept hitting you, but you wouldn’t knock out. Sorry, buddy~” he said.
I suspect this guy is out of his mind. Who recruits new members by beating them up like a punching bag before even inviting them to join their organization? Even his team members are looking at me with pity. What did I miss when I fainted? Besides, just a few minutes ago I was on the opposing side. If I agree now, will I fall victim to a recruitment scam? But if I refuse, I don’t know where I’ll live.
Somehow… I became an intern at this organization. Everyone was wary of me, and this is the reaction I should have seen. Akuta and Kid’s team are all weirdos, and there’s that guy named August, too. August was the only one who showed interest in my outfits. I don’t know what expression to make now; I’m happy that someone noticed my self-designed clothes, but it just feels wrong somehow… Is August a bit too extroverted? Even I was influenced, somehow ending up chatting with August for hours about outfit ideas, patterns, and designs… We were only short of working on a few outfits together. August was especially interested in how I incorporated Jinki into the outfits because my Jinki is an ink bottle, and the patterns on my outfits and the Raiders’ outfits were all drawn by me. “Wow, that’s so coollll!!! You’ve given me so many ideas for the Cleaners’ uniforms!!! I’ll be right backkk!!!” And then he dashed into his office, leaving me standing there awkwardly, surrounded by so many 'affectionate’ glances.
This place… it’s not too bad, somehow… I again have a place to return now.
-End chap 1-
______________
Profile: <Izark>
Age: 20
Height: 195cm
Jinki: Ink bottle
- If you draw an animal on any clothing, it can block a fatal blow (no matter how much ink is used or how many animals, it only blocks one blow at a time on one clothes; for example, if you draw a dragon, when hit, the dragon will jump out and block all the damage, and the ink will disappear). Izark drew animals on everyone in the Raiders’ clothing, except for Jabber, who insisted on having his underwear completely covered, simply to annoy Izark, but Izark still did it.
- The ink drawn on clothing can be used for location tracking (as long as the ink remains on the clothes, Izark can know where the person wearing them is). After Izark joined the Cleaners, Zodyl took all the clothing with Izark’s ink stains and burned them completely. This included Jabber’s underwear :p
- Ink contamination: Inhaling or ingesting sufficient amounts of ink can cause this condition. Symptoms include vomiting, headache, dizziness, abdominal pain, and possibly mild diarrhea.
/Vietnamese version/
Chap 1: Mái ấm mới?
Chẳng ngờ nơi tưởng chừng là nhà của tôi lại chỉ là ảo tưởng mà tôi tự huyễn hoặc chính mình. Cái ước muốn có một mái nhà thuộc về mình, nơi luôn có một hoặc vài ba người đợi chờ và quan tâm, vẫn luôn ám ảnh tôi từ sau 'lần đó’. Zodyl đã hoàn thành một nửa sự thật cho tôi, chỉ cần tôi giúp anh ta, anh ta sẽ cho tôi trải nghiệm cảm giác có một nơi để về. Nhưng tôi thất bại rồi, tôi đã không hoàn thành nhiệm vụ, tôi không giữ được cái ảo tưởng mà tôi dày công vun đắp. Nhóm Raiders không hoàn hảo để có thể chắp vá vào ước mơ ấy nhưng tôi vẫn miễn cưỡng làm được, ít nhất thì không thành viên nào thật sự xé rách cái mặt nạ tình cảm gia đình plastic này trước mặt tôi. Giỏi diễn thật, cả lũ điên mà chẳng có ma nào bình thường đó diễn tình cảm lắm… Hay nói đúng hơn là tôi cũng vờ như không biết mấy lần họ liếc nhau muốn chóe cả lửa, nguyện ý tiếp tục diễn tuồng mãi với mấy tên này.
______
Ấy vậy mà con Ban thú đó đã thất bại trong việc khiến đám Cleaners lên bàn thờ ngắm gà, bao gồm cả tôi. Tôi bị cái tên cầm dù đánh cho không ngóc đầu nổi dù cho tôi có cố gắng thế nào, còn nhóc Fuu gần đó thì… không nhờ được, mà tôi cũng không trách nhóc ấy nổi. Kết quả là tôi bị tên xăm trổ đó xách như xách gà, hắn đi đến đâu là lôi cái thân tàn của tôi theo đó, Fuu thì đi theo sau van xin tên đó đánh mình. Tôi mơ màng đến nỗi chẳng nghe được hắn nói gì, vừa đau vừa nhức đầu vì hắn cứ lải nhải, tôi ngất đi khi nào còn chẳng hay. Lúc tôi vừa tỉnh lại, tôi thấy mình đang rơi từ trên trời xuống cùng Cleaners xung quanh, tôi hãi quá thế là cứ thế ngất lần nữa. Đến khi mở mắt lần tiếp, tôi đã nằm trong phòng y tế, tóc tôi thì xù lên như bị điện giật và xung quanh toàn là Cleaners. Đến lúc này không cần vùng vẫy, chỉ cần tôi kêu một tiếng cũng đủ cho bọn họ xúm lại cho tôi một trận nhừ tử!!
Nhiệm vụ thất bại nên dẫu cho sống sót, tôi cũng chẳng còn nơi nào để đi. Tôi bắt đầu muốn khóc rồi…
Và rồi tên xăm trổ lên tiếng, hắn thế mà muốn tôi gia nhập. “Tôi nhìn người tốt lắm nha~ Khi đó xuống tay hơi nặng do cậu cứ như con gián ấy, đánh mãi mà không ngất. Xin lỗi nha người anh em~” Hắn nói thế.
Tôi nghi ngờ tên này bị ẩm IC, ai lại mời chào thành viên mới bằng cách đập ứng viên như bao cát rồi mới ngỏ ý mời người ta vào tổ chức như này. Đến tổ đội của tên này cũng nhìn tôi với ánh mắt thương hại là sao? Lúc tôi ngất đã bỏ lỡ điều gì?? Với cả mấy phút trước tôi còn ở phe đối lập với họ, giờ tôi mà đồng ý thì liệu có dính phải lừa đảo tuyển dụng không? Nhưng từ chối thì tôi cũng chẳng biết mình phải sống ở đâu.
______
Bằng cách nào đó… tôi đã thành thực tập sinh của tổ chức này. Mọi người đều dè chừng tôi và đây mới là phản ứng mà tôi nên thấy, cái tổ đội Akuta với Kid kia toàn kẻ khác người, à, còn cả người tên August kia nữa. August là người duy nhất bày tỏ sự hứng thú với trang phục của tôi, chẳng biết phải dùng vẻ mặt gì bây giờ, vui vì đồ tôi tự thiết kế ấy thế cũng có người chú ý nhưng cứ có cảm giác sai sai kiểu gì ấy… Cậu August có phải hơi hướng ngoại quá mức không? Đến tôi cũng bị ảnh hưởng, bằng cách nào đó lại chụm với cậu August luyên thuyên suốt vài tiếng đồng hồ về ý tưởng trang phục, về họa tiết, hoa văn,… Chỉ thiếu mỗi bước bắt tay vào cùng làm vài bộ. Cậu August đặc biệt hứng thú với cách tôi ứng dụng Jinki vào trang phục vì Jinki của tôi là một lọ mực, các hoa văn trên trang phục tôi và của Raiders đều do tôi vẽ lên. “Oách dữ thầnnnnn!!! Cậu làm tui có thêm nhìu ý tưởng cho đồng phục của các Cleaners roài!!! Triển ngay cho nóng!!!” Và cậu ấy phóng cái vèo vào phòng làm việc, để lại tôi bơ vơ với bao nhiêu ánh mắt 'tình thương mến thương’.
Nơi này… chắc cũng được… Tôi lại có nơi để về rồi.
-End chap 1-
___________
<Izark>
Tuổi: 20
Chiều cao: 195cm
Jinki: Lọ mực
- Nếu vẽ động vật lên quần áo, trang phục bất kì có thể đỡ một đòn sát thương chí tử (vẽ tốn mực cỡ nào cũng chỉ đỡ được một lần duy nhất, vd: vẽ rồng thì khi trúng đòn, con rồng sẽ nhảy ra chặn toàn bộ sát thương và vết mực tan biến). Nhóm Raiders ai cũng được Izark vẽ lên trang phục, riêng Jabber là đòi nằng nặc phải vẽ kín quần trong của ổng, đơn giản là muốn làm Izark khó chịu nhưng ai ngờ Izark vẫn làm.
- Mực được vẽ lên trang phục có thể dùng để định vị (chỉ cần mực vẫn còn trên quần áo, Izark có thể biết được người đang mặc ở đâu) Sau khi Izark gia nhập Cleaners, Zodyl đã đem tất cả trang phục có vết mực Izark vẽ lên, đem đốt sạch. Trong đó có cả quần trong của Jabber :p
- Ô nhiễm mực: mực khi hít hoặc đưa vào cơ thể với lượng đủ nhiều sẽ gây nên hiện tượng này. Triệu chứng bao gồm: nôn mửa, đau đầu, chóng mặt, đau bụng và… có thể tiêu chảy nhẹ.