Những Đứa Trẻ Sớm “Một Mình”, Như Tôi
Sự “một mình” cũng khiến nữ nhà văn Nguyễn Ngọc Tư mang vào chủ để chính trong tác phẩm nổi tiếng Cánh đồng bất tận:
“Một mình trên đường là nỗi cô đơn tuyệt vời nhất. Bồng bềnh. Phiêu diêu. Cảm giác không ai theo kịp mình, thấy mình như con bướm cứ chập chờn, chập chờn, không ai nắm bắt được. Vậy là không cần diễn, không cần đối phó; vậy là gương mặt cứ mềm ra, ngây ngây; vậy là ý nghĩ mông mênh, vu vơ không ra đầu cuối, đang nhớ người này, sực nhớ người kia…”.
Mà đôi khi, cái một mình ấy như một sự thiết yếu, dẫn đến sự trưởng thành, hình thành nên cái riêng đặc biệt trong quá trình tự nhận thức, tự gọt giũa nên bản sắc cá nhân của riêng mình.
Bởi bản chất con người, vốn sinh ra đã là duy nhất, cái duy nhất ấy sẽ ngày càng được thể hiện rõ rệt nếu tự nó nhận ra mình có thể trở nên khác biệt. Như nhánh hoa trong tâm hồn, đủ tình thương chân thành, ắt sẽ tự trổ bông rực rỡ:
Những đứa trẻ sớm một mình, như tôi, luôn cảm thấy lẻ loi, lạc lõng giữa biển người, không có gì khác ngoài con đường tự lực, nghĩa là, muốn có gì, hãy tự mình làm lấy, hãy tự mình, bằng chính năng lực của mình.
Những đứa trẻ sớm một mình, như tôi, nhận ơn từ những người xa lạ, riết rồi thành quen, chỉ biết nhận sự chân thành này để mà trao đi sự trân trọng khác, vô điều kiện, như một vòng tuần hoàn, bắt buộc phải có.
Những đứa trẻ sớm một mình, như tôi, ngoài tin tưởng vào bản thân, không có niềm tin nào khác. Tin bản thân mình sẽ làm được, kể cả đó không phải của mình, nhưng một khi đã giúp, là luôn không hối tiếc, vì chỉ cần bản thân cố gắng, mọi thứ sẽ đều trở nên có ý nghĩa.
Những đứa trẻ sớm một mình, như tôi, đôi khi phải gồng mình lên chịu đựng tất cả, biết chấp nhận sự thiệt thòi, biết học cách vị tha, chẳng phải để bản thân trở nên thánh thiện, bởi vì cuộc đời đã ngắn ngủi thế này, chỉ cố gắng sống tử tế hết ngày hôm nay thôi, chẳng phải đã là một điều kỳ diệu sao?
Và cũng bởi vì sớm một mình, nên mọi thứ xung quanh cũng cảm thấy cô đơn lắm, nhưng vì thế mà được an ủi, mình không phải người duy nhất trên thế giới này “một mình”.
—————-
Scr: Yến Nhi